MẬT DANH: ZERO — Chương 10: Đối đầu cuối cùng (Khúc gian tấu · Cao trào · Vĩ thanh) | HÀN NGỮ KOOKMIN
Tủ sách
MẬT DANH: ZERO · Chương 10 · Đối đầu cuối cùng
📕 Đặt sách 1 / 1
Đọc miễn phí · Chương 10

Chương 10 // hồi kết của bóng tối

ĐỐI ĐẦUCUỐI CÙNG
Khúc gian tấu · Cao trào · Vĩ thanh

6 giờ trước giờ ra mắt. Không còn đường lùi.
최후의 대결

Chạm nửa phải màn hình để lật trang ›

⊞ Phân tích tâm lý — vì sao Minh trở thành "A."

Minh không quay lại vì hận thù thuần túy. Sâu thẳm, cậu quay lại để được chú ý lần nữa — dù bằng cách tiêu cực nhất. Khi một người bị tổn thương tin rằng cách duy nhất để "tồn tại" trong mắt người khác là gây ra điều gì đó không thể phớt lờ, họ có thể chọn con đường hủy diệt.

Mỗi chữ ký "A." cậu để lại không phải lời đe dọa. Đó là một tiếng kêu: "Hãy nhớ ra em đi."

💡 Một bài học vượt ngoài lập trình

Trong nghề này — và trong đời — cách ta đối xử với người mắc lỗi quan trọng hơn ta tưởng. Một lời trách công khai có thể đẩy một tài năng vào bóng tối. Một cơ hội thứ hai có thể cứu cả một con người. Đó là lý do tiền bối chọn ZERO: anh không muốn lặp lại sai lầm cũ.

Giờ thì bạn đã hiểu. Khi đồng hồ điểm những giờ cuối cùng, và "A." chuẩn bị ra đòn quyết định, đây không đơn thuần là cuộc chiến giữa người bảo vệ và kẻ tấn công. Đây là cuộc gặp lại giữa một người thầy mang nỗi ân hận, và một người trò mang nỗi đau bị bỏ rơi. Và đứng giữa họ, là một cô gái từng tin mình không có chỗ đứng nơi xứ người — người sắp chứng minh rằng lòng kiên trì có thể hàn gắn cả những vết thương tưởng chừng không thể.

Vĩ thanh · sự thật cuối cùng

Trưởng nhóm im lặng một lúc, rồi mở một tập hồ sơ cũ. Bên trong là đơn xin việc của cô — đơn mà cô tưởng đã bị bỏ xó như hàng chục lần khác. Trên góc, có dòng ghi chú viết tay của tiền bối:

✍ Ghi chú viết tay của tiền bối

"Một du học sinh, trái ngành, không kinh nghiệm. Nhưng cô ấy đã nộp đơn cho chúng ta lần thứ ba — sau hai lần bị từ chối. Trong thư, cô ấy viết: 'Tôi sang đây với hai bàn tay trắng và một thứ duy nhất — tôi không bao giờ bỏ cuộc.' Ba năm trước, anh đã đánh mất một người vì không cho cậu ấy cơ hội thứ hai. Lần này, anh muốn làm khác đi."

ZERO ngẩng lên, mắt nhòa đi. Hóa ra cô được chọn không phải vì giỏi, mà vì cô không từ bỏ — đúng phẩm chất mà cả Minh lẫn cô đều có, nhưng dẫn tới hai ngã đường khác nhau. Một người được trao cơ hội. Một người thì không. Và đêm vừa qua, chính cô đã giúp khép lại vòng tròn ấy.

ZERO

"Minh giờ sao rồi anh?" cô hỏi.

Trưởng nhóm

Trưởng nhóm mỉm cười: "Cậu ấy gửi email sáng nay. Một dòng thôi: 'Em muốn xây lại. Cho em một cơ hội.'" Anh nhìn ZERO. "Tuần sau cậu ấy bắt đầu — ở bàn ngay cạnh em."

Còn nội dung — cuộn xuống